Đọc Truyện Online

Vì cô ấy cần anh hơn !!!



Truyện ngắn : Vì cô ấy cần anh hơn
Trích tại : Đọc truyện Online

Em chấp nhận buông tay anh để anh đến bên đời một cô gái khác, một người cần anh hơn em!
Cô gái đó ngồi cách xa anh nhưng cái cảm giác muốn ôm chầm lấy anh vì sợ sệt hiện rõ lên đôi mắt. Cô ấy mím chặt đôi môi để ngăn không khóc, để ngăn không cho sự run rẩy biểu hiện ra bên ngoài. Nhìn cô ấy em không còn cảm giác ghen tuông và tức tối mà thay vào đó là một sự thương hại. Có lẽ nào, cô ấy cần anh hơn em?

Có lẽ người ta sẽ cho em là khùng điên khi em quyết định nhường lại anh cho kẻ đến sau. Hơn 4 năm yêu nhau vậy mà giờ đây em lại dễ dàng để anh thuộc về người con gái khác. Điều đó thật nực cười! Nhưng em nghĩ khác. Anh không phải là món đồ để em nhường lại khi không còn cần thiết. Anh có trái tim, có tình cảm và có những suy nghĩ của riêng mình. Và lí do mà em quyết định dừng lại để anh ở bên cô ấy chính là vì em biết trong lòng anh tình yêu dành cho em đã không còn vẹn nguyên nữa.
Em là một người con gái mạnh mẽ. Em không giống những người con gái, yếu đuối, hay khóc và lụy tình. Em luôn giữ cho mình lí trí ở trạng thái mạnh mẽ nhất. Có đôi lần anh cũng từng nói sự cứng rắn của em làm anh cảm thấy không thực sự cần thiết với em. Anh cũng muốn được như bao người đàn ông khác, được thấy mình mạnh mẽ và che chở cho người con gái mình yêu. Nhưng sự mạnh mẽ của em làm anh cảm thấy rằng không có anh, cuộc sống của em vẫn diễn ra quá đỗi bình thường.
Cuộc sống với những vất vả và lo toan quá nhiều đã tạo ra cho em tính cách như vậy. Nó là điểm mạnh và có lẽ cùng là yếu điểm của em. Em chỉ luôn nghĩ được rằng em không muốn làm gánh nặng cho ai nhưng không hiểu được rằng đôi khi trong tình yêu, khoảnh khắc một người con gái nép vào vai người đàn ông của mình để khóc sau không phải là gánh nặng mà là một sự sẻ chia. Nó không chỉ làm vơi bớt nỗi cơ cực trong em mà còn làm cho người đàn ông của mình hạnh phúc. Thật tiếc là em hiểu ra điều đó quá muộn.

Em cứ cố gồng mình lên để tự giải quyết hết mọi việc. Em không nhận ra trong mắt anh có sự thất vọng khi mỗi lần anh muốn làm giúp em điều gì em đều chối từ và tự làm. Anh khâm phục em nhưng cũng dần cảm thấy xa vì em dường như đóng mọi cách cửa để anh thấy rằng: Em cần anh!
Anh đã từng vài lần kể cho em nghe về cô bé ấy. Một cô bé gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống. Anh nói cô bé ấy có phần giống em, có nghị lực nhưng dường như cô bé ấy yếu đuối hơn em. Cô bé ấy có thể dám đương đầu với những bất công nhưng khi ở bên anh – một người mà cô ấy tin tưởng, cô ấy có thể khóc ngon lành. Em đã lo sợ. Lo sợ thực sự. Nhưng một lần nữa, sự gan lì của em đã khiến em phạm sai lầm. Em luôn tin rằng cái gì là của mình thì vĩnh viễn là của mình mà không thể nào mất đi. Nếu giờ em ghen tuông có nghĩa là em sợ sự thất bại. Em không cho phép mình thất bại trước một cô gái như vậy. Vì thế em tảng lờ, em không tin rằng, có ngày em sẽ mất anh. Nhất là khi, mất anh vì một cô gái yếu đuối như vậy.
Thế mà có ngày anh lại đứng trước em để nói với em rằng: “Xin em hãy giữ anh lại, vì anh đang say nắng một người con gái khác. Đừng để anh ra đi như vậy”. Em sững sờ nhưng em không khóc. Có lẽ điều đó là một tổn thương lớn với anh. Khi người ta muốn ở lại mà không nhận được sự níu kéo thì điều đó còn đau khổ hơn là ra đi. Anh đã đợi chờ ở em một sự yếu mềm, một câu nói giận hờn, trách móc chẳng hạn nhưng em vẫn cố gồng mình lên chứng tỏ rằng em vẫn bình thường.
Lần cuối cùng mình gặp nhau là khi anh đưa cô ấy đến theo yêu cầu của em. Anh nói sẽ không bao giờ phản bội em nếu như em muốn anh ở bên mình. Em đã nghĩ ra rất nhiều điều để nói, để lên mặt với cô bé mềm yếu đó. Em đã nghĩ sẽ chứng tỏ cho cô ấy biết người anh yêu là em nhưng em đã không làm được. Em nhìn thấy trong mắt cô ấy sự sợ hãi, một sự sợ hãi cần anh che chở và yêu thương. Em nhìn thấy trong mắt anh một sự lo lắng. Em biết anh không rời xa em vì tình nghĩa 4 năm qua, nhưng trong trái tim anh đã có một sự đổi thay.
Em không nghĩ mình thất bại trong tình yêu này, cũng không nghĩ anh là kẻ phản bội và càng không nghĩ cô ấy là kẻ cướp người yêu. Em chỉ nghĩ rằng tình yêu cần một sự tinh tế để níu giữ. Em đã không có được sự tinh tế đó nên tình yêu ra đi thật nhẹ. Em chấp nhận buông tay anh để anh đến bên đời một cô gái khác, cần anh hơn em!

Chúc các bạn doc truyen online vui vẻ
[Đọc Truyện Này...]


Nụ cười và nước mắt



Truyện ngắn: Nụ cười và nước mắt
Trích tại : Đọc Truyện Online

Con không được chọn cách để con sinh ra nhưng con đang sống theo cách con lựa chọn.

Ai đó đã nói với tôi rằng: “Nếu lấy tất cả cây của trái đất này làm Bút, lấy tất cả nước trên trái đất này làm Mực, và lấy hết tất cả đất của trái đất này làm Giấy. Cũng không thể nói hết được công ơn nuôi dưỡng của cha, của mẹ”. Đúng thật! Có ai nói được hết công lao trời biển của cha mẹ mình không?!
Mỗi năm cứ vào tiết thu, trời cao xanh ngắt, cỏ cây đổi màu, lá vàng lìa cành lác đắc nhẹ rơi. Người con thảo cháu hiền cảm xúc không thốt nên lời, nỗi nhớ niềm thương, chạnh lòng tưởng nhớ đến hai đấng sinh thành.

Con không biết phải bắt đầu từ đâu cả, mọi thứ cứ hiện lên trong con, những nỗi buồn, những nỗi nhớ, và cả những giọt nước mắt nữa. Mùa Vu Lan đầu tiên con được biết đến, cái ngày mà tất cả chúng con hướng về cha, về mẹ, để tưởng nhớ công ơn to lớn cao cả của hai đấng sinh thành mà con không sao kể siết. Vậy mà khi con sắp bước sang tuổi 20, con mới biết ngày này có ý nghĩa như thế nào. Nếu ngày trước con chỉ biết rằng tháng 7 là ngày xóa tội vong nhân thì hôm nay con biết nó là một ngày vô cùng quan trọng - ngày Vu Lan Báo Hiếu.
Con cũng không hiểu sao con lại khóc, như một cái gì đó ẩn sâu trong tiềm thức và hôm nay bỗng dưng nó vỡ òa ra vì đã kìm nén từ rất lâu. Ngày cả khi con đang viết những dòng chữ này thì nước mắt cũng đang làm nhòa đi mắt của con. Con chỉ biết con nhớ cha mẹ lắm. Đây không phải lần đầu tiên con viết về cha mẹ, cũng không phải lần đầu tiên con khóc vì cha mẹ nhưng hôm nay thì khác, con khóc vì con nhận ra con nợ cha mẹ nhiều quá, con khóc vì con chưa làm gì để báo đáp công ơn của cha mẹ khi con 20 tuổi rồi.
Lần đầu tiên trong đời con được dự hai lễ vu lan, lần đầu tiên con được cài lên mình những bông hồng tươi thắm, con đã mỉm cười, con đã tự hào, con đã biết thêm bao nhiều điều. Nhưng thật sự trong sâu thẳm trái tim con đau, đau lắm, con buồn lắm. Con vẫn hay cười, hay nói khi trước mình có bao nhiều người, nhưng có ai biết những lúc con chạy trốn đến một nơi không có ai để ôm mặt khóc. Con thấy mình vô tâm lắm, ích kỉ lắm và tàn nhẫn nữa. Con vẫn luôn làm tròn chữ Hiếu… ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập, luôn sống thật tốt cho ba mẹ tự hào về mình. Con đã làm được điều đó, ba mẹ vui lắm, nhưng thật sự con không muốn nói ra những suy nghĩ của con đằng sau những nụ cười của cha mẹ.

Khi viết được những thứ này là con đã may mắn, rất may mắn hơn hàng nghìn đứa trẻ khác đang ngày đêm mong có được cuộc sống như con, vậy mà có lần cô giáo dạy văn hỏi con: “Nếu có một điều ước bây giờ em sẽ ước gì? Con im lặng rồi từ từ nói em muốn đánh đổi cuộc sống hiện tại của em cho một đứa trẻ mồ côi”. Cô giáo ngạc nhiên. Nhìn sâu trong ánh mắt con cô hiểu con có điều khó nói. Cha mẹ ạ, dù những gì con viết ra bây giờ có sai có lỗi với cha mẹ thì xin cha mẹ tha thứ cho con vì tất cả… và dù có sao thì con cảm ơn cha mẹ nhiều thật nhiều vì đã sinh con ra dù…sự ra đời của con là ngoài ý muốn của cha mẹ thì con muốn nói cảm ơn với cha mẹ đã sinh ra cho con hiểu được giá trị của cuộc sống này là gì, là như thế nào!
Cha mẹ à, nếu mùa thu năm đó, cách đây 20 năm con không được sinh ra thì bây giờ con thế nào nhỉ?!. Con thầm mong con không biết, không nghe được sự thật đó. Vì nó như một vết cứa vào sâu da thịt con, nó sẽ mãi là thứ con không bao giờ quên được. Con một đứa con gái có cuộc sống mà bao bạn bè trang lứa thầm mong. Bạn bè con thường nói cậu may mắn vì có được cha mẹ như thế, chị gái và anh trai yêu thương nhiều như thế. Họ mong được như con, nhưng với con thì sao? Con lớn lên trong tình yêu thương của tất cả mọi người, con hạnh phúc, con vui sướng vì được chiều chuộn như thế. Và thời gian cứ thế trôi mọi người vẫn gọi con là con thêm. Con vô tư không biết sao lại gọi con như thế rồi điều gì đến cũng sẽ đến, con vào cấp 3, cũng là ngày con biết được vì sao con được sinh ra, và được sinh ra như thế nào. Con biết vì sao mọi người lại cứ gọi con là con thêm. Và hơn cả con biết vì sao con tên là Lệ Thương ba mẹ ạ.
Con không may mắn được sinh ra với sự mong chờ của mọi người nhưng con tự hào vì con được sinh ra với cái không may mắn đó. Con sống trầm hơn trước từ ngày đó, con ít cười ít nói và cuốn nhật kí vẫn là người con tâm sự gửi gắm những suy tư vào đó từ năm lớp 7. Người ta nói: chúng ta không được chọn cách để sinh ra, nhưng chúng ta được chọn cách sống… Con cũng thế con không được chọn cách để con sinh ra nhưng con đang sống theo cách con lựa chọn.
Con ra đời là nỗi buồn của bố mẹ, con đã từng một lần được đến bệnh viện khi con mới được mấy tuần tuổi thôi, lúc đó mẹ cũng buồn lắm đúng không mẹ? Con cũng không biết lý do gì khiến mẹ đi đến cái quyết định sẽ bỏ con đi, nhưng lành thay con được mẹ giữ lại. Đó là cái sự thật mà con vô vàn mong con không bao giờ được biết để con mãi sống trong sự yêu thương của cha của mẹ của tất cả mọi người. Nhưng con biết rồi, con không khóc mẹ ạ, buồn thì có, nhiều lắm. Từ đó con luôn mặc định mình là người thừa trong gia đình. Con sống khép mình từ đó, và con đã nghĩ tình yêu thương của cha mẹ dành cho con chỉ là sự thương hại thôi. Và cho đến bây giờ ý nghĩ đó vẫn còn trong con, con đã tự hào trước mặt bạn bè về gia đinh mình, con không để lộ vẻ mặt buồn của mình cho ai biết nhưng mỗi đêm con lại ngĩ đến nó mẹ ạ. Nó dằn vặt con sao lại như thế con không sao nghĩ khác được cái sự thật đó. Và nước mắt con hằng đêm vẫn rơi…rơi trong ầm thầm!
Nhưng…. Bây giờ thì không sao nữa rồi, con lớn rồi, con hiểu được mọi chuyện, con biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm, con biết cho đi mà không cần nhận lại. Con biết âm thầm lo cho mọi người thân của con, con biết đâu là tình yêu thương thật sự và đâu là thương hại rồi cha mẹ ạ. Cái ích kỉ trong con cũng dần ít đi, và con yêu gia đình mình hơn, yêu mọi người hơn từ khi con biết đến Đạo Phật.
Hôm làm rằm tháng 7, ngày Vu Lan Báo Hiếu, mọi người ai cũng đang bận rộn gọi về cho cha mẹ, gửi những lời nhắn yêu thương cho cha mẹ. Còn với con thì sao, nếu như trước đây vào những ngày lễ đặc biệt của cha, của mẹ con lại chuẩn bị một bó hoa hồng, một món quà, rồi vội vàng bắt xe về tặng cha mẹ thì hôm nay con vẫn ngồi đây dù biết điện thoại đã được con nhắc lên đặt xuống nhiều lần chỉ với một ý nghĩ gọi về cho cha mẹ, nói những lời yêu thương, nói cảm ơn nói xin lỗi ba mẹ nhưng tại sao lần này với con khó khăn đến thế? Con không làm được, con không đủ dũng cảm, con không đủ tự tin, con không dám làm điểu đó, phải chăng con bất hiếu… con không làm chọn chữ hiếu trong ngày này. Con biết khi con cầm điện thoại lên gọi về cho ba cho mẹ con biết ba mẹ sẽ nói gì. Con biết con sẽ lại khóc và buồn hơn nhưng ba mẹ biết điều gì đã làm cho con được như thế không, điều gì làm cho con nói lên được những dòng chữ này không đó là Đạo Phật. Con học được ở gia đình thứ hai của con gia đình Hương Sen Đại Bi.
Vu lan với con nhiều nước mắt quá. Khi con xách ba lô lên và đi về chùa dự lễ vu lan con đã khóc vì sự ngăn cản của tất cả mọi người, ba mẹ anh chị không cho con đi chùa, dù con có giải thích như thế nào, và con vẫn đi, vì chỉ có về chùa con mới bình yên được, con cũng không hiểu sao. Chỉ cần về chùa, bước chân vào cổng chùa thì Tâm con như bình yên biết nhường nào, mọi chuyện của đời thường dường như không còn ngự trị, hiện lên, bám riết đến con như trước nữa… Con cảm ơn, như có một sự nhiệm màu đưa con về nơi bình yên này. Nghĩ đến đó thôi con mừng lắm, nhưng đâu đó trong con vẫn có những nỗi buồn len lỏi vào, rồi bất giác con lại nghĩ về cuộc sống ngoài kia, con nghĩ về ba, về mẹ. Con thấy các bạn vui mừng, cùng ba mẹ đến chùa, đến dự lễ vu lan… con thầm ao ước giá mà con cũng có thể cùng mẹ đến đây, nhưng đó là điều không thể vì cho con đến chùa đã là một điều ba mẹ không hài lòng rồi con lại buồn, và lại tủi thân. Con tự hỏi sao ba mẹ lại không cho con được đến một môi trường tốt như thế? Con thật sự buồn, thật sự rất buồn. Con cũng muốn được chia sẻ những giây phút thiêng liêng đó, con cũng muốn cùng ba cùng mẹ chứng kiến giây phút đó. Và Vu Lan với con chỉ là nước mắt, là nỗi buồn, là những đêm dài không thể ngủ được, là những lúc chạy trộn đến một nơi không ai biết để được khóc.
Bạn bè con nói con đi chùa là đang chạy trốn mẹ ạ! Có lẽ, nếu trước kìa con buồn, con khóc, con thất bại thì con lại chạy ngay về, bắt chuyến xe sớm nhất về với mẹ, thì bây giờ thay vào đó là con lại bình yên với chuyến xe để về chùa. Con vui lắm… con lại được bình yên, lại được xa cuộc sống đời thường.
Con biết những lúc con đi chùa ba mẹ lo, ba mẹ sợ con ốm, con gầy, ăn uống không cẩn thận, rồi không tập trung học…mọi lý do để con không lên chùa nữa nhưng chỉ có nơi đó mới giúp con viết lên được những dòng chữ này ba mẹ ạ. Con thấy con may mắn lắm khi đến được với ngôi chùa yêu quý, thân thương này.
Con 20 tuổi rồi mà, con muốn tự con được sống với những dự định của mình, muốn đi bằng chính đôi chân của mình, muốn trải nghiệm, muốn một lần đi bằng nghị lực, lòng tin và chính con người con mà không có ba mẹ bên cạnh. Con biết sẽ là vô vàn khó khăn, vô vàn trắc trở, nó không có ba mẹ đi trước dẫn đường chỉ bước, mà là tự con đi… nhưng con sẽ cố gắng ba mẹ nhé, để ba mẹ tự hào con của ba mẹ lớn lớn thất rồi. Ba mẹ biết không động lực duy nhất và lớn lao nhất để con bước đi, có được như ngày hôm nay là muốn chứng minh “con dù là đứa con không may mắn được đón chào khi ra đời nhưng vẫn giỏi, vẫn làm được những điều tốt đẹp hơn bao người khác’’ và chỉ có như thế con mới bằng lòng ba mẹ ạ. Con mạnh mẽ phải không cha, con kiên định phải không mẹ? Con tin con sẽ làm được mẹ cha ạ!
Vào giờ phút thiêng liêng của ngày Vu lan, lời cầu nguyện mong cha mẹ con luôn bình yên, luôn an vui, luôn mạnh khỏe, luôn bên chúng con. Chẳng thể nào nói hết được công lao dưỡng dục nhưng con sẽ sống tốt, luôn mỉm cười, không đánh mất niềm tin, không nản trí, không gục ngã… để ba mẹ luôn vui vẻ. Con muốn nụ cười luôn hiện lên trên khuôn mặt đã xạm nắng, sạm mưa, sạm gió đó… đó là nụ cười của niềm vui, niềm hạnh phúc mà chúng con cần phải làm cho nụ cười đó luôn hiện hữu.
Ba dạy con thiên tài thua cần cù, cần cù thua nhẫn nại! Đúng là như thế ba ạ, con xin lỗi vì đã không nghe lời cha dạy của phút trẻ thơ nông nổi, luôn cho mình là đúng, không bao giờ biết nhẫn nại để rồi những bài học khắc sâu đã dạy con hai từ nhẫn nại có ý nghĩa như thế nào. Con xin lỗi mẹ những lần không nghe lời, ngang bướng, tự ý làm, quyết định mọi thứ để rồi mặt mẹ lại buồn vì con. con sẽ sửa chữa, con sẽ thay đổi vì trong con có những bài học của sự thất bại mà đó là cái nền móng làm lên thành công. Con luôn có ba mẹ chỉ bảo để đi con đường đang dang rộng nhưng nhiều lắm nhưng cạm bẫy, nhiều lắm những u mê, nhiều lắm những chông gai.
Con cảm ơn gia đình thứ hai của con nữa – Hương Sen Đại Bi! Nếu mùng một tết cha, mùng 2 tết mẹ, mùng 3 tết thầy thì thầy là người con cũng muốn gửi lời tri ân nữa, con cảm ơn thầy đã khai tâm cho con biết đến con đường giác ngô, cho tâm tĩnh, cho trí con sáng. Cảm ơn gia đình thứ hai cho con được trở về bất kể khi con nào con chông chênh, con bộn bề …
Thu về rồi, càng gieo vào lòng người những nỗi buồn riêng, thu – mùa của báo hiếu, không chỉ mùa này thôi, con hy vọng mùa nào cũng là mùa cho chúng con được bên ba mẹ, cho chúng con được thể hiện lòng hiếu kính đến hai bậc sinh thành mà công ơn có lẽ cả cuộc đời không bao giờ trả được hết.
Trong con không còn ý nghĩ của sự thương hại, của sự ích kỉ, của cái ý niệm buồn trong hai từ Lệ thương nữa ba mẹ ạ. Con tự hào lắm! Con hạnh phúc vì được sinh ra trong cuộc đời này và con là con của mẹ!
Mẹ luôn sáng trong tình thương nỗi nhớ của chúng con.
Trong thiên thu con luôn thấy tiếng mẹ cười!

Chúc các bạn doc truyen online vui vẻ
[Đọc Truyện Này...]


Chiếc Chuông Oan Hồn



Truyện ma - chiếc chuông oan hồn
Trích tại: Đọc truyện online GaPro.Net

Ông Châu là nhân viên môi trường đô thị quét rác,làm sạch phố phường đã được 16 năm nay. Nhờ cần cù siêng năng,được bạn bè đồng nghiệp ủng hộ nên chẳng bao lâu ông được mọi người quý mến,sau đợt nghỉ hưu của đội trưởng Vu,ông Châu nhận chức,chuyển công tác về phường Thuận Hòa thay ông Vu và được mọi người kính trọng,ông rất vui và nỗ lực hơn trước….


Công việc của đội trưởng không phải là quét rác nữa,mà là đi kiểm tra nhân viên trong tổ có làm việc đúng giờ,quét dọn sạch và có đủ nhân viên đưa xe rác về bãi tập kết hay không. Cái khu vực phường Thuận Hòa của ông quản lí khá rộng,gồm 9 con đường lớn và 4 con đường nhỏ,lực lượng nhân viên ở đây lên tận 48 người. Đôi khi ông là người về muộn nhất,bởi việc quản lí xe rác và kiểm tra nhân viên trên các tuyến đường là việc hết sức khó khăn…
Đêm hôm ấy,sau khi người cuối cùng đưa xe rác về bãi tập kết,ông Châu bắt đầu kiểm tra số lượng xe. Ông đếm từng chiếc một và soi đèn pin xem mã số từng xe để kiểm tra nhân viên nào về trước,nhân viên nào hoàn thành công việc nhanh gọn để chấm điểm thi đua xếp loại sáng. Trời rất tối,lúc này tầm khuya 1 giờ… Dáng đi đồ sộ,khệnh khạng của người đàn ông trung niên lực điền đổ bóng xuống theo luồng ánh sáng đèn pin chiếu rọi xung quanh,cây cối lùm xùm và gió xào xạc nhẹ nhẹ…
Ông Châu đưa tay tắt đèn pin,chuẩn bị ra về khi đã kiểm đủ số xe thì bỗng nghe một tiếng:
-Uỳnh…nh….Uỳnh!!!!
Ai đó ném cục đá vào thùng chiếc xe sắt dọn rác. Nghe tiếng động lạ,ông Châu bật đèn pin và nói vọng:
-Ai đấy??? Tùng àh? Sao chưa về hả cháu?
Không có ai trả lời,quanh đêm tối không có ai. Ông cứ nghĩ Tùng đã về,tưởng rằng cậu ấy còn ở lại vệ sinh tay chân và trả dụng cụ trước khi ra về… Nhưng ông lại nghĩ,chắc mấy con chim đi ăn khuya,tha trái cây không may bay qua làm rơi,trái cây rớt vào thùng xe rác nên kêu thế thôi.
Nghĩ thầm,ông tắt đèn pin và rảo bước đi bộ về nhà.
Công việc lặp đi lặp lại như thế,cứ tầm khoảng 5-6 g chiều là đội ngũ lực lượng dọn vệ sinh lại đến tập trung,cười nói vui vẻ,sau đó mỗi người treo chiếc chuông gọi rác lên tay cầm của xe và tản ra các con đường trong phường,tiếng chuông kêu leng keng báo hiệu mọi người đổ rác. Ông Châu lại về nhà nghỉ ngơi,đợi tối 11g thì đi kiểm tra.
Tầm 10g45 tối,khi những cung đường trong thành phố thưa người,vắng xe cộ qua lại,ông Châu lại làm công việc của mình. Dưới ánh đèn mờ mờ,ông chợt thấy một bóng người đi khom khom,mặc bộ đồ chẳng giống ai,đội chiếc mũ tề như quan lại thời xưa….
-Quái nhỉ,ai mà ăn mặc dị hợm thế kia?
Ông tiến lại gần gần,từng bước chậm và chắc nịch. Bỗng dưng có tiếng còi xe inh ỏi chạy vù lên phía sau quát:
-Này,đi đứng gì thế kia hả!? Vỉa hè không đi,lại đi giữa lòng đường…
Ông ngớ người ra,nhìn ánh mắt hung dữ của gã thanh niên quát nạt,đợi tiếng xe chạy một quãng xa,ông Chấu dáo dác đưa tắt tìm cái người ăn mặc dị hợm lúc nãy,nhưng không thấy đâu cả. Ông chắc mẩm:
-Đi đâu nhanh thế,chắc lại rẽ vào ngõ hẻm rồi….Thôi,ta đi kiểm tra vậy!
Kiểm tra từng xe,từng xe,đến tận chừng 1g sáng thì chiếc xe cuối cùng về tới bãi tập kết,lại là Tùng. Cậu thanh niên quý ông như bạn bè thân,người chú người cha tươi cười rạng rỡ:
-Chào bác,bác kiểm tra xong rồi nhé! Thôi về với cháu,bác cháu ta tìm quán nào rồi nghỉ tay làm lai rai mấy món nhậu! Cháu biết quán này bán đồ ăn khuya ngon lắm!
Thế rồi nhận lời,ông Châu lọc cọc lên chiếc xe đạp của Tùng,công nhân vệ sinh nghèo lắm,lương ba cọc ba đồng trang trải chi phí,còn lại thì đóng vào tiền bảo hiểm nhân mạng vì rủi ro chất độc,ô nhiễm độc thải khi làm việc. Cả hai đến một quán nhậu,tà tà uống rượu say… Đến khi trời khuya quá thì cả hai về nhà,ông Châu ngồi sau xe,bất chợt lại thấy cái bóng người mặc chiếc áo màu vàng,đầu đội mũ tề,mang quần trắng tinh lúc nãy…Ông dụi mắt,nhưng cái bóng đó càng mờ mờ ảo ảo phía trước mặt,Tùng thì tỉnh táo,ông Châu chỉ có tí hơi men nên đỏ mặt,nhưng ông vẫn nghĩ mình say nên nhìn nhầm.
Tự cấu vào tay mình,ông vẫn thấy cái bóng đó đi lụ khụ,dáng khom khom phía trước. Nhưng Tùng đạp càng nhanh thì cái bóng ấy cứ càng kéo xa ra…Ông lên tiếng:
-Này Tùng,cháu có thấy phía trước có cái bóng màu vàng,ai đó đang đi ấy không?
-Làm gì có hả bác,chắc bác say quán nên nhìn nhầm rồi!
-Không nhìn nhầm đâu,lúc tối bác thấy cái bóng đó rõ mồn một,gần,gần lắm! Giờ thấy lại,bác e là…
-Bác nhầm đấy,làm gì có!
Ông Châu im lặng,kết thúc cuộc nói chuyện,ông nhìn lại thì cái bóng ấy biến mất!
Sáng hôm sau ông tìm đến nhà đội trưởng Vu để chơi,sau một hồi hỏi han về công việc,ông Châu thở dài:
-Đoạn đường Trần Nguyên Đán gần ngã tư Yết Kiêu ấy,ông hay đi ở đó không? Tôi đi suốt ông ạ,kiểm tra nhân viên ấy mà!
Ông Vu khẽ giật mình,đưa ánh mắt dò xét:
-Thế công việc ổn không?
-Cũng ổn,nhưng mà có một điều…
-Tôi biết ông sắp nói cái gì rồi…
-Ý ông là cái bóng người mặc áo vàng đó?
-Đúng,ông đừng lo. Tốt nhất là kiểm tra đoạn đó sớm sớm giờ í,đừng khuya quá…
Sau đó đội trưởng Vu kể cho ông Châu câu chuyện về một vị quan triều nhà Nguyễn. Vị quan ấy là một tể tướng,sau bị cách chức,hạ xuống làm quan bát phẩm hạng bét ở chốn kinh Thành Phú Xuân. Vì quá căm ghét sự cai trị của chúa Nguyễn mà ông ấy luôn trừng trị cường hào địa chủ quan vùng…Trong một lần từ Công đường về nhà,ông bị ám hại,thế là vị quan đó cứ luẩn quẩn quanh cung đường ấy,nơi mà ngày xưa tụi ác nhân đã chặt thi thể ông thành 8 khúc sau khi giết hại. Vứt bừa bãi… Linh hồn chưa siêu thoát,sau gần 400 năm đã trở thành hồn linh ứng. Có ma lực cực kì mạnh… Bất kì ai luẩn quẩn quanh đó,nếu vía yếu,ắt sẽ bị kéo đi về âm ti.
Tối hôm đó,ông quyết định làm việc trên con đường ấy để gặp lại cái bóng đó! Ông chắc chắn đó là một oan hồn cần được siêu thoát…
Như bao công nhân khác,ông Châu đêm đó kéo chiếc xe rác gắn quả chuông nhỏ để báo hiệu người dân ra đổ rác.Sau môt hồi làm việc,ông nghỉ ngơi và nghĩ đến cái bóng ma đó… Cái bóng ma mặc áo màu vàng,quần trắng,đội mũ tề và không hề thấy.

Trời về khuya,ánh đèn điện hắt lờ mờ không nhìn rõ….Ông Châu đi dọc con đường ấy để quét rác,tay vẫn chực sẵn để nếu có bất trắc hay hoảng sợ quá sẽ rọi đèn pin. Chiếc chổi vẫn quét đều,cây đia ba chỉa dùng để hốt rác tạp nham lên xe vẫn gắn vào khung ở trên chiếc xe rác… Bỗng có một luồng gió mạnh quật quanh…Ông Châu lạnh người,nổi da gà,bởi luồng gió ấy vừa đi qua,thì bất thình *** h một cái thân người không chân không tay và không cái đầu,chập chờn trong không trung đang đứng trước mặt ông,chỉ cách ông chừng khoảng 20 bước chân. Ông sợ,sợ thật sự! Toan hét lên nhưng người cứ đơ ra không có phản ứng….Rồi bỗng dưng một trận gió thoảng qua nữa,xào xạc rung cây,một tiếng cười khanh khách đâu đây vang lên không rung. Nhưng cái thân hình ấy vẫn lơ lửng trong không gian đêm tối,một tiếng tanh tách nhỏ nhỏ như luồng điện chập vào bóng đèn neon,kéo thoe không biết từ đâu,ở trên mấy cây cổ thủ xuất hiện chân,tay và chiếc mũ tề bay ra,lướt qua đầu ông Châu và tự động lắp gắn vào cái thân hình ấy,duy chỉ là không có đầu!
-Leng keng…..Eng…..Keng……Leng….Ng…..Keng…..Ng!!!!!
Chiếc chuông khua lên âm thanh ồn ã,không một ai tác động! Ông thực sự dợn người,dựng cả tóc gáy khi tiếng chuông càng ồn ã,cái hồn ma không đầu ấy lại càng tiếng về phía ông!
-Đứng lại!!!
Trong một phút bất thần,ông kịp đưa tay ấn nút chiếc đèn pin,nhưng ánh sáng đèn pin làm cái linh hồn ấy giận dữ hơn,bỗng ánh đèn tắt lịm! Nó làm một trận gió nổi lên….Chiếc áo màu vàng bay lất phất trong không trung,dần tiến tới ông Châu.
Ông rút nhanh cái cây đinh ba chĩa bằng sắt giương lên! Nói lớn!
-Hồn ma là ai kia? Tới đây ta đâm!!!
Tự dưng cái linh hồn ớn lạnh đó đứng lại,chiếc chuông lại rung lên! Khua leng keng ồn ã! Ông Châu có biết điềm chẳng lành,nên thận trọng lùi lại…. Lùi lại…
Lát sau,nó biến mất!
Ngay ngày hôm sau,ông Châu đi tìm tư liệu về vị quan,vị tể tướng thời triều Nguyễn ấy… Về tiểu sử cũng như lúc bị người ta ám hại! Đêm hôm ấy ông không đi làm một mình nữa,mà dắt theo hai con chó săn giống Đức theo. Người ta bảo khi chó sủa ngắt quãng,rống lên như sói thì coi như nó đã gặp ma;ông Châu còn cẩn thận đeo một dây chuyền Đức Quan Âm Bồ Tát lên cổ,tay không rời chiếc đèn pin. Rồi cả người và chó cứ thế đi kiểm tra trong đêm,ông rất run sợ! Nhưng không còn cách nào khác là phải đối diện với nó và công việc…
Suốt khuya hôm đó con ma không xuất hiện nữa,nhưng mọi chuyện an lành,cho đến khi những chiếc xe rác lại tập kềt về bãi đỗ thì lại có một điều kì lạ…
Sau khu Tùng chuyển xe rác về,ông Châu kêu cậu ở lại,kể về chuyện đêm hôm qua mình gặp oan hồn của vị tể tướng nọ… Lúc đầu Tùng không tin,nhưng sau một hồi giải thích,cậu cũng mơ hồ,mông lung,chập chờn cho đó là sự thật.
-Thế Bác đã tìm hiểu ra sao?
-Bác tìm hiểu rất kĩ,và biết một sự thật là….
Ông Châu nghẹn đắng trong họng… Ông rất bất ngờ về cái chết cách đây 400 năm của vị tể tướng nọ,vì sự quan liêu và bao che của các quan lại,mà vụ án không được xử kiện đúng người,đúng tội,mà khổ nỗi,người xử vụ án không được sự hỗ trợ,cũng như bị các quan lại bao che ấy lại là ông Cố Tổ của dòng họ ông,một vị quan thanh minh liêm chính bế tắc vụ án năm nào… Theo như kể lại,ông Cố Tổ của ông Châu sau vụ án bế tắc ấy,cứ từ từ héo mòn vì suy nghĩ,sau mắc bạo bệnh mà chết! Thế rồi đến đời ông,ông bị oan hồn ấy tìm đến… Oái oăm thay nơi người ta phát hiện ra cái xác của linh hồn kia cách đây hơn 400 năm lại là chính nơi làm việc của ông hiện tại! Vì thế,để mọi chuyện được giải tỏa,ông muốn được gặp một lần nữa oan hồn ấy…
-Bác nói thật chứ? Cháu sợ lắm,bởi ma của thời xưa có vong linh,âm khí mạnh lắm!
-Ừ bác biết,nhưng không còn cách nào khác,mình phải nhờ thầy phong thủy thôi…
Đêm hôm đó sau khi về nhà,ông lên giường ngủ,khổ nỗi mắt nhắm mà đầu cứ nghĩ về cái lúc ông Châu gặp oan hồn đó… Bất chợt có một luồng gió mạnh làm bật tung cửa sổ,lùa vào nhà. Làm chiếc màn ông lung lay đáng sợ,sau đó ông nghe tiếng bước chân lạ,lạ lắm! Kiểu nư tiếng nện gót chân của một đôi hài,đôi ủng vải mà các vị quan lại thời xưa hay mang,nghe tiếng bệch bệch,ông cũng hình dung được cái dáng đi bệ vệ,cao sang của người đi hài…
Ông nghi có chuyện chẳng lành,nhưng người sao bây giờ cứ cứng đơ,không động đậy được.
“Chắc chắc mình bị bóng đè rồi!!!”-ông ở mo mắt,mồ hôi toát ra như tắm,rồi ông lại nghe tiếng khoát áo mũ kiểu quan phanh phách,ớn lạnh! Tiếng bệch bệch nện xuống sàn càng nghe rõ hơn… Ông Châu ú ớ,lạnh toát sống lưng,mồ hôi thấm đầm đìa khi thấy cái oan hồn mặc áo màu vàng,quần trắng và đội mũ tề ấy đi ngang qua giường mình ngủ… Hai tay cầm một mảnh vải lụa đục đục.
Dưới ánh trăng mờ,đôi tay của oan hồn ấy chỉ có những đường gân gần như trong suốt màu xanh,lất phất mảnh vải lụa đã được đặt trên mép giường ông… Sau đó đâu đây có tiếng chuông leng keng như tiếng của quả chuông phát ra từ những chiếc xe rác….
Bất chợt cái oan hồn âm tính ấy thét lên một tiếng,rồi vụt bay đi ra ngoài cửa sổ…. Để lại căn phòng mờ mờ trăng trắng ánh trăng soi vào…
Ông Châu choàng tỉnh dậy,thì ra là một giấc mơ. Trời gần sáng,ánh nắng cũng đã làm trời quang tỏ và rực sáng khắp căn nhà… Ông Châu mồ hôi trên trán nhễ nhại,rồi vùng người dậy,bỗng đâu trên tay ông có một mẩu khăn lụa!
Trời ơi! Đêm qua giấc mơ đó là có thật ư??? Mẩu khăn lụa trên tay ghi kí tự Hán ngữ không hiểu nghĩa,ông vùng dậy,lập tức tìm đến vị thiền sư Tam Tọa ở chùa Ứng Linh Tự. Nhờ vị sư Tam Tọa ây chỉ bảo….Sau một hồi dịch kí tự Hán đó,mẩu thông điệp mà oan hồn ấy gửi đến cho ông:
“Chỉ cần khai quật táng cải của ta tại 2 nơi: Thành Phía Đông,cạnh pháo đài Trấn Bình Môn,nơi còn lại tại khu vườn Ngự Quyên Uyển cạnh nơi ta và ngươi đã gặp nhau,ta sẽ không quấy rầy nữa!”.
Cả vị sư Tam Tòa và ông Châu ngây người ra trước bức thông điệp. Vài ngày sau ông Châu kêu người đến hai nơi để tìm hài cốt của oan hồn ấy…
Bất ngờ thay,sau bao năm phong trần,trải qua thời gian của lịch sử,nửa thân mình và một cánh tay được tìm thấy ở phía đông thành,tại Trấn Bình Môn vẫn còn cốt,và mảnh vải lụa màu vàng hôm ấy vị tể tướng ấy mặc,sau đó bị sát hại vẫn còn nguyên vẹn. Tiếp tục tìm ở vườn Ngự Quyên Uyển,ngôi nhà cổ có khu vườn âm u,tối tăm,ông Châu tìm được cánh tay còn lại,hộp sọ và phần thân trở xuống.
Kể từ hôm đó,sau ngày khai quật và cải táng hài cốt của vị tể tướng đó,ông Châu nghỉ việc… Không bao giờ muốn đi khuya nữa,ông chuyển sang nghề khác và nghỉ hưu,năm nào cũng đến cúng,và xin điều may cho con cháu mỗi lcú gặp hoạn nạn,khó khăn,cầu thỉnh ý Ngài….
Đây là câu chuyện có thật của chú ruột mình,đồng thời là nhân vật trong truyện (đã thay đổi tên). Mình chưa bao giờ gặp oan hồn,ma hay thần linh gì,nhưng khi được chú kể ại,chứng nhận sự thật việc thật,mình xác định đây là một câu chuyện không phải bịa ra. Cám ơn bạn đã đọc truyện của mình nhé!

[Đọc Truyện Này...]


Hồn Ma Báo Oán



Truyện Ma: Hồn Ma Báo Oán
Trích tại : Đọc truyện online GaPro.Net
Có lẽ những người ít bị gây ấn tượng nhất đôi lúc cũng cảm thấy những hiện tượng không nhìn thấy, đặc biệt là tại một thời điểm xác định, dường như có thế lực vô hình nào đấy tồn tại chung quanh.

Ảnh minh họa
Phải người chết vĩnh viễn rời xa chúng ta, hay họ vẫn ám ảnh cuộc sống chúng ta? Lý giải điều này là không tưởng, nhưng hồn ma người chết có thể lởn vởn quanh ta, và còn hiện hình làm cho chúng ta cảm tưởng như bị bắt quả tang. Họ xuất hiện với mục đích rõ ràng, để phù hộ hoặc đe doạta. 
Vợ của Arthur Noakes là Edith, người hay ghen một cách ảo giác. Do chồng cô rất yếu đuối trước phụ nữ nên nàng thường ghen và phải chịu nhiều cay đắng, nhục nhã với những cơn đau tim khi còn sống. 
Trước lúc lâm chung nàng thề độc rằng nếu Arthur cứ tiếp tục tán tỉnh phụ nữ và quan hệ chăn gối với họ, nàng sẽ trở về ám ảnh để ông không còn dám nhìn mặt bất cứ một phụ nữ nào. Những gì chưa thực hiện được khi sống cô hy vọng sẽ làm được từ cõi âm. 
Arthur Noakes không quan tâm tới lời đe doạ của người vợ quá cố, ông nhanh chóng tìm kiếm một người đàn bà hấp dẫn. Arthur nghĩ rằng lúc này ông đã là người tự do và có thể hưởng thụ cuộc sống tự do đó đến khi cạn sinh lực. Có lẽ ông sẽ cưới vợ lần nữa. Vợ thì có ích, nhưng không kém những giờ phút buồn chán. 
Là chủ cửa hàng vải và đồ tạp hoá duy nhất ở thị trấn nhỏ Sussex, Arthur có điều kiện lựa chọn rộng rãi trong số phụ nữ khách hàng, thế nhưng hầu hết người đẹp đều dửng dưng đối với đàn ông. Là người goá vợ nhưng đẹp mã, ông hy vọng sẽ có ngày thành công. 
Chẳng bao lâu sau, con mắt thèm khát của ông chạm vào một quả phụ trẻ thường xuyên đến cửa hàng đăng ten và dải lụa, tuy sống cảnh sống goá bụa song nàng không làm mất nét đẹp tự nhiên và niềm tin yêu cuộc sống. Thế nhưng, khi Arthur tìm cách tán tỉnh thì nàng hơi lưỡng lự, nhưng đôi mắt xanh tuyệt đẹp lại cho thấy lời thúc giục chào mời. 
"Ông Noakes, việc ông kiếm người đàn bà khác trong khi người vợ tội nghiệp của ông mồ chưa xanh cỏ, ông thấy có vội vã quá không?" 
Arthur rùng mình lưỡng lự, nhưng sự nòng lòng chiếm hữu người đẹp đoan trang giả tạo này nhanh chóng xâm chiếm lòng ông. Arthur cũng nhận ra Mabel, nàng vốn xuất thân từ một gia đình nghèo túng điển hình, đơn giản là nàng đang đắn đo trước danh tiết của mình. 
"Thưa cô yêu quý, tôi cảm thấy đã yêu cô từ lâu lắm rồi. Tình cảm của tôi lớn đến nổi tôi phải bộc phát, nghĩa là phải nói cho cô biết được. Nếu cô ngại dạo phố bên cạnh tôi - thật ra tôi đánh giá cao sự dè dặt đó - nhưng sao chúng ta không thể hẹn gặp nhau ở một nơi nào đó ngoài thị trấn để không ai nhìn thấy?" 
Lúc này Mabel đang ngắm vẻ tao nhã của mình, đôi giày bấm khuy, chân phải đung đưa làm đỏm. Hy vọng càng tăng khiến ông càng sốt ruột khi dán chặt vào hai cổ chân mảnh mai, vào sự run rẩy của đôi gò má và sự bẽn lẽn trong nụ cười của người đàn bà goá. 
Nàng ngước mắt nhìn ông. "Thế chúng ta có thể gặp nhau ở đâu để không bị phát hiện?" Nàng giả vờ xấu hổ khi hỏi ông câu ấy. 
Arthur đã biết một nơi mà trước đây ông đã từng đến. Sống giữa cộng đồng dân cư ít ỏi này, sự bí mật đôi khi thật hữu ích để việc riêng thành công. Ông kể với Mabel về địa điểm ấy bằng giọng nói mơ màng và nàng đồng ý gặp ông tối hôm sau. 
Nơi đấy quả là địa điểm thơ mộng, lý tưởng cho những đôi tình nhân, bên cạnh một chiếc cầu bắt ngang con suối chảy yên bình. Arthur đến trước và người tình mới không để ông phải đợi lâu. Niềm vui của ông được trọn vẹn ngay khi ông nhìn thấy cô gái qua cầu. Trước nay không mấy ai đi bộ qua đây, ngay cả vào những đêm hè mát mẻ này. Họ gặp nhau nhiều lần, hôn nhau, làm tình và không ngại bị quấy rầy. 
Tối nọ Mabel đến muộn. Arthur sốt ruột, liên tục nhìn cây cầu chập chờn ánh đèn pha ô tô. Chuyện gì xảy ra nhỉ? Chẳng lẽ nàng cố tình bắt ông chờ để ông hăng hái hơn, hay nàng không đến được tối nay? Vừa lúc ông định đi về thì thấy bóng Mabel vội vã băng qua cầu. 
Chợt nghĩ hay là cho cô ta một bài học, Arthur nấp sau gốc cây chờ đến tận khi cô tới nơi hẹn quen thuộc, ông nhẹ nhàng lại gần và đột ngột ôm gọn eo lưng thon thả của người yêu. 
Arthur chợt rùng mình. Dường như Mabel tan ra hư ảo, đúng lúc đó cô quay mặt về phía ông. Kinh khủng qua - Arthur không tài nào hình dung được. Thay vì gương mặt tươi cười xinh đẹp, đôi mắt nhí nhảnh, đôi má hồng của Mabel, ông lại thấy gương mặt đã chết của vợ ông - trắng bệt như phấn, đôi mắt đờ đẫn đầy tử khí đang đe doạ ông khiến ông vô cùng sợ hãi. Arthur nhảy bật về phía sau, thét lên khiếp đảm. 
Bóng ma chỉ một ngón tay cảnh cáo về phía ông rồi biến mất ngay trước mắt ông. Arthur bỗng nhớ lại lời nguyền trước phút lâm chung của vợ và ông vội vã bỏ chạy khỏi chỗ hẹn bằng đôi chân run rẩy. 
Lên đến chân cầu, chạy được quãng ngắn, ông thấy Mabel đang đi về phía mình. Nhưng đó có phải cô gái goá trẻ đẹp hay hồn ma kinh dị giả dạng Mabel? Ông đợi trong nỗi sợ hãi, run lẩy bẩy, thở hổn hển sau cơn vận động quá sức vừa qua. Trong đời chưa bao giờ Arthur chạy nhanh như thế, và giữa bóng tối nhập nhoà ông không dám chắc thật giả cho đến khi cô gái đến gần. 
"Anh sốt ruột quá phải không anh yêu?" Mabel cười nhẹ nhàng, hai tay ôm choàng lấy cổ ông, hôn nồng nàn. 
Arthur thở phào nhẹ cả người vì thân thể cô gái có ấm ấp và ông ngửi thấy mùi nước hoa huệ quen thuộc của Mabel. Arthur run rẩy gỡ tay cô gái ra, ông chợt nhớ đến mùi mộ người chết và ngón tay cảnh cáo của hồn ma. 
"Có chuyện gì thế anh Arthur? Người anh run quá. Anh giận em đến muộn phải không? Hay cái gì đó chụp vồ anh từ sau bụi rậm?" 
Arthur cố lùi người ra xa, tránh né câu hỏi bằng cách tỏ vẻ khó chịu vì sự chậm trễ của người yêu. Ông hỏi việc gì đã khiến cô đến muộn. 
"Em xin lỗi, Arthur ạ. Bà mẹ nuôi tới thăm nên em không thể nào bỏ bà một mình. Nhưng có gì đâu, giờ em đang ở đây. Chúng ta đến chỗ cũ ngồi đi rồi em sẽ kể cho." 
Cử chỉ của người đẹp đầy quyến rũ. Nàng âu yếm ông đến nỗi nếu là ngày thường máu trong người ông sôi lên rồi. Nhưng tối nay ông run rẩy sợ hãi vì phải trở lại nơi đã gặp hồn ma của người vợ quá cố vừa hiện về đe doạ. Arthur đề nghị tối nay họ nên đi nghe hoà nhạc. Ông thích nơi vui vẻ, giải trí và nhất là vài giọt Scotch giúp ông quên đi cơn ác mộng vừa qua. 
Nhưng Mabel nhất quyết từ chối đến bất cứ nơi công cộng nào với ông và khi ông không muốn thay đổi ý kiến thì cô nói rằng ông không còn yêu cô nữa. "Nếu anh tới nơi đó anh sẽ gặp bọn đàn bà cũng chỉ lăm le tới đó để tìm bạn tình, Arthur ạ." 
Arthur giải thích rằng ông vẫn yêu cô nhưng Mabel mặc cảm và cố chấp, cảnh cáo nếu ông bỏ cô để đến lúc này thì cô sẽ không còn gặp ông nữa, điều này có nghĩa là tình yêu và sự âu yếm của cô không giữ nỗi khát khao và sự cần thiết đối với ông. Thế thì họ nên chấm dứt từ đây. 
Nhưng Arthur vẫn sợ hãi, ông không tin là cô sẽ từ chối gặp lại nếu có lời đề nghị. Một việc mà ông chắc chắn nhất - ông sẽ không bao giờ dùng địa điểm trữ tình cạnh bờ sông để làm nơi hẹn hò nữa. 
Arthur đến phòng hoà nhạc một mình và sau vài cốc rượu, trong không khí sôi động của âm nhạc, ông chỉ còn nghĩ chuyện vừa qua chỉ là tưởng tượng. Làm sao một người chết có thể hiện về như thế? 
Sáng hôm sau Arthur thấy Mabel đến cửa hàng, nhưng lần này bên cạnh nàng là một chàng trai mới và nàng phớt lờ ông. Ồ, thưa bà quả phụ trẻ, nếu bà làm như thế thì tôi cũng sớm tìm người khác, một người hấp dẫn hơn và không sợ bị nhìn thấy ở nơi công cộng như bà. 
Sau đó Arthur chọn một cô chồng còn sống nhưng ở trong hải quân, phải xa nhà quanh năm. Tên cô ấy là Alice. Nàng không đẹp nhưng dễ nhìn, có trái tim nồng cháy và thân thể rất khêu gợi. Alice thường mời ông đến nhà chơi. 
Alice nấu một bữa ăn ngon, có cả bia và rượu gin. Nàng còn mời ông hút xì gà, có lẽ của chồng nàng, Arthur nghĩ thầm. Alice tự tay châm cho ông hút rất ân cần. Arthur ngã người xuống ghế, cảm thấy rất dễ chịu, khoan khoái. Alice ngồi bên ông, họ vuốt ve, âu yếm và hôn nhau. Lát sau nàng đứng dậy. 
"Anh hút nốt điếu xì gà đi, còn em đi thay quần áo đây, Arthur." Mắt nàng nhìn ông khêu gợi, mời mọc. "Lúc nào xong em gọi anh lên nhé. Em biết là anh nóng lòng mà," ông đáp lại, "đừng lâu quá nhé em yêu." 
Vài phút sau, Alice quay xuống, quần áo vẫn mặc trên người, nhưng là bộ quần áo khác, xung quanh nàng nhuốm bầu không khí lành lạnh, ghê rợn. Arthur đứng chồm dậy, điếu xì gà rơi xuống thảm, không còn tâm trí đâu để thấy nó đã bắt lửa cháy âm ỉ. 
Một nỗi sợ hãi ập đến, không phải Alice đang đứng trước mặt ông, mà là hồn ma của Edith, gương mặt người chết nhợt nhạt nhìn ông. Mới vài phút trước Arthur còn đứng đây lòng tràn ngập hạnh phúc và thèm khát, còn giờ đây hai chân ông chôn chặt xuống sàn, cứng người vì sợ. Chợt hai cánh tay khô khốc, xương xẩu và lạnh lẽo ôm lấy cổ ông, hai con mắt nguyền rủa ông, từ hai vành môi xám xịt phun ra luồng hơi thối của cơ thể người chết đang phân huỷ. 
Đúng lúc đó giọng nói nhẹ nhàng từ trên gác vọng xuống: "Anh lên được rồi đấy, Arthur yêu dấu." Bóng ma lại biến mất. Nhưng cảm giác hai cánh tay toàn xương vẫn đè trên cổ Arthur, mùi xì gà không át nổi mùi mộ và cơ thể người chết. 
Arthur bị kích động. Ông chạy thoát ra ngoài mặc bóng người mời gọi ông đã xuất hiện trên cầu thang. Alice hốt hoảng thấy ông lao vụt ra, không kịp đóng cửa lại. Arthur chạy như bị ma đuổi sau lưng. 
Cuộc tình ngắn ngủi với Alice chấm dứt ở đấy. Suốt cả tuần sau đó Arthur nằm nhà và tự an ủi bằng rượu Scotch. Cửa hàng gặp khó khăn vì ông bỏ bê công việc. Arthur nhận thấy không thể tiếp tục sống ở nơi này được nữa. Ông quyết định đóng cửa hàng và chuyển tới London. Ở thành phố lớn ấy, bóng ma Edith không còn ám ảnh ông và ông có thể bắt đầu cuộc sống mới. Công việc tiến hành thuận lợi khiến Arthur cảm thấy hạnh phúc và thoải mái hơn. 
Arthur có hai cô trợ lý và cô nàng Mary Thompson đã nhanh chóng cuốn hút ông. Không bao lâu sau quan hệ của họ đi xa hơn quan hệ bè bạn. 
Đôi khi nỗi ám ảnh cũ trở về đe doạ ông. Như cái hôm ông cùng Mary đi xem vở Vụ án mạng ở kho thóc màu đỏ. Đến cảnh người đàn ông rủ bạn gái vào kho thóc rồi giết cô khiến ông giật nảy người; quyển sách đang cầm trên tay tuột rơi xuống nền nhà. Mary đứng cạnh thấy người ông run rẩy. Arthur sợ hãi quay sang nhìn cô. Người bên cạnh có phải là Mary thật không? Hay Edith giả dạng để quấy phá ông? 
Arthur nắm chặt bàn tay đang chìa ra, nó ấm và mềm mại. Ông cố gắng trấn tĩnh và an ủi Mary rằng tâm trạng ông đã ổn, có lẽ vừa rồi là do nhiễm lạnh và hơi mệt. Nhưng từ lúc đó ông luôn bị ám ảnh rằng hồn ma đáng ghét vợ ông đã theo ông lên London. 
Vở kịch kết thúc, Mary đề nghị đưa Arthur về nhà, trên đường nàng ghé tiệm rượu mua thêm chai whishky. 
"Anh cần một cốc rượu nóng và sữa," cô nói. Chừng nào anh uống hết em mới về. 
Ngày thường Arthur sẽ vui vẻ chấp nhận, nhưng hôm nay ông sợ và tìm mọi cách xua đuổi nàng. 
"Anh hứa là sẽ uống sữa nóng và whishky. Em không cần bận tâm quá, em rất tốt với anh, Mary thân yêu ạ." 
Nói thế nhưng Arthur không từ chối mãi được. Ông mở cửa cho Mary vào, không quên quay lại sau lưng nhìn xem có bóng nào không. Ông bật bếp ga đun sữa. Mary thầm cười khi thấy ông hôm nay làm gì cũng vội vã, thậm chí ông quên cả việc hôn nàng từ khi họ vào nhà đến giờ; hiếm khi ông bỏ lỡ chuyện này lúc chỉ có hai người với nhau. 
Đang hôn Mary thì Arthur giật mình khi nghe tiếng đập cửa dưới gác. Mary cũng nghe và nói có lẽ ông quên đóng cửa lúc vào nhà. 
"Anh xuống khoá cửa lại đi," nàng nói. Arthur lưỡng lự. 
Ông thấy ớn lạnh, nổi cả da gà. Chắc chắn ông đã khoá cửa cẩn thận lúc họ vào nhà nhưng làm sao có thể nói với Mary rằng ông sợ bóng tối và sẽ ngất đi nếu ông gặp hồn ma dưới tầng một. 
Arthur vội vàng chạy xuống, nhanh chóng cho xong việc. Cửa vẫn đóng, ông run run cài thêm chiếc then cửa. 
Bất chợt Arthur ngửi thấy mùi xác chết, ông hoảng hốt quay lại, khiếp sợ vì biết trước sẽ nhìn thấy gì. Vợ ông đứng ngay giữa đường đi, chặn đường lên gác của ông. Mặt nàng chuyển sang màu lục, hai gò má chảy nước nhờn kinh tởm, môi bị gặm gần hết khiến hai hàm răng nhô cả ra ngoài. Lúc hai cánh tay xương xẩu đưa lên cổ ông buộc ông phải nhìn thẳng vào hai hốc mắt sâu hoắm không còn con ngươi, sức chịu đựng của ông đã cạn. 
Đúng lúc đó Mary gọi ông trên gác, bóng ma biến mất còn Arthur thì run rẩy đến mức làm cho các cơ thịt méo xệch đi, buồn mửa vì mùi xác thối vừa hít phải. Khi Mary thấy ông thì nàng cũng chết khiếp: thân thể Arthur trắng bệch, run run liên tục. 
Việc duy nhất mà Arthur muốn lúc này là rời xa tình nhân ngay lập tức. Nhưng Mary quá sốt sắng, bắt ông phải đến ngồi bên lò sưởi và đưa cho ông sữa nóng cùng rượu whishky. "Chắc anh vừa trải qua một cơn sợ hãi kinh khủng, Arthur thân yêu, vì thế em nghĩ anh nên nằm tịnh dưỡng cả ngày mai cho khoẻ. Tụi em có thể quản lý cửa hàng được, lúc nào rảnh em sẽ đến thăm anh ngay." 
Lời đề nghị chân tình của Mary lại khiến Arthur cảnh giác. Edith đời nào chấp nhận chuyện đó! Hồn ma đó trở về doạ ông lần nữa thì ông chết mất. Vậy thì chẳng còn cách nào khác hơn là Mary phải ra đi, nhưng ông chưa biết nói với nàng thế nào. 
Cuối cùng Mary cũng ra về, Arthur lên giường nhưng giấc ngủ mệt nhọc đôi khi bị ngắt quãng bởi những cơn ác mộng hãi hùng. Người vợ quá cố cùng ngủ trên giường với ông, mùi xác chết không tan khỏi khứu giác ông. Hai cánh tay xương xẩu nặng nề vắt ngang ngực ông khiến ông thở nặng nhọc. Arthur không thể ngồi dậy dù cố bao nhiêu đi nữa. Một sức nặng vô hình đè chặt không cho ông thoát. Arthur vật lộn mãi với nó, cuối cùng rồi cũng thức dậy, nhưng lúc nào không biết. 
Sáng hôm sau Mary khóc sướt mướt khi ông viện đủ lý do để chấm dứt mối quan hệ nửa vời của họ. Arthur thương hại tình nhân nhưng ông không làm khác được. Edith là người thắng cuộc. Lời nguyền của cô ấy trước lúc chết đã trở thành sự thật. Arthur không tránh được hồn ma. 
Dạo này ông thường bỏ bê công việc ở cửa hàng, và đến quán rượu liên tục. Arthur hay về muộn, say mèm. Mary cảm thấy ái ngại. Cô gái tốt bụng thuê về một nhân viên trẻ, nhưng hắn tỏ ra không thích hợp. Arthur cũng không quan tâm. Hồn ma Edith cũng không còn về doạ ông nữa nhưng sức khoẻ Arthur yếu đi thấy rõ. Ông ăn ít, uống nhiều. 
Một buổi sáng chủ nhật, Arthur đi lang thang rồi lạc bước vào nhà thờ. Nơi đây vắng lặng chỉ có... bóng ma Edith. Một Edith trẻ tuổi như hồi họ mới cưới. Nàng đề nghị ông đi theo ra nghĩa địa. Arthur sốt sắng cất bước xiêu vẹo đến bên mộ Edith. 
Đứng cạnh mộ đá ẩm ướt, Edith giang rộng hai tay và Arthur lao vào vòng tay ấy như đứa trẻ sà vào lòng mẹ. Hai cánh tay vừa khép lại thì bộ mặt Edith ông nhìn thấy lần cuối cùng hiện về - vẫn hai gò má chảy rửa, hốc mắt rỗng sâu hoắm. Tim ông co thắt dữ dội, cổ họng bị nghẽn không thở được. Giống như cơn ác mộng ông phải chịu đựng bấy lâu nay, nhưng không phải giấc mơ, vì ông cảm thấy rõ ràng những giọt nước mưa - hay nước mắt - ướt nhoà mặt ông. 
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác Arthur nằm ngang mộ vợ. Họ không nhận ra ông nếu không tìm thấy chiếc ví ở trong túi. Arthur được chôn cất cẩn thận ngay cạnh ngôi mộ của vợ. Bạn bè đều nghĩ ông muốn gần vợ ở thế giới bên kia. 
Về sau, nhiều người đồn rằng Arthur hiện về và tổ chức họp mặt, trình bày rõ nguyên nhân cái chết năm xưa. Không ai dám chắc điều đó là sự thật... 
Kết Thúc (END)

[Đọc Truyện Này...]


Cô Nàng Chân Ngắn - Anh Yêu Em



Truyện ngắn : Cô Nàng Chân Ngắn - Anh Yêu Em
Trích tại : Đọc truyện online GaPro.Net

Tình yêu với một cô nàng chân ngắn đến nhẹ nhàng, nhưng lưu lại rất lâu, rất lâu,…


Trong thâm tâm mình, anh từng nghĩ chỉ yêu cô nào cao từ 1m60 trở lên, nhất quyết không được phải lòng một cô nàng "lùn tẹt", đỉnh đầu chưa chạm đến... cằm chàng trai 1m80 như anh được.
Có vài mối tình đi qua đời anh, đều là những cô nàng đúng như mong muốn: dễ thương, dáng chuẩn. Em không được ghen khi anh kể thế đấy nhé, anh chỉ muốn “hãnh diện” một tẹo quá khứ huy hoàng với cô bé 1m50 của anh thôi. Đừng vội giận, để anh kể tiếp.
Chuyện đó không ai ngờ, khi anh gặp cô gái tóc lúc nào cũng buộc cao tít, miệng nhoẻn cười, một nụ cười không thật sự là xinh nhưng mỗi khi nhìn vào đó, anh cảm thấy như mình vui hơn một chút, yêu đời hơn một chút. Một cô gái không có gì đặc biệt, ăn nói cũng chẳng dịu dàng, đi đứng cũng không phải là “yểu điệu thục nữ”, có khi trong mắt anh còn thấy cô ấy thật đanh đá biết chừng nào!

Ngày qua ngày, anh như bị nụ cười, tính cách nhí nhảnh... thôi miên (Ảnh minh họa)

“Không được, không thể rung động trước một cô gái như thế này được!” - anh đã từng tự nhủ khối óc của mình như thế, bởi nếu thế thì đi sai với "luật" đã định, và bạn bè anh sẽ cười chê anh mất. Thế nhưng, ngày qua ngày, anh như bị nụ cười, tính cách nhí nhảnh, đuôi tóc lúc lắc thôi miên. Anh "sập bẫy" hoàn toàn.
Thế nhưng, chân ngắn cũng kiêu quá đi. Những lần chờ tin nhắn của em dài cả cổ, những lần đợi em đi học về, những lần không thấy em nói gì mà ruột gan cứ bồn chồn không yên,… Và khi đó, anh chợt nhận ra mình đã thực - sự - yêu - em.
Anh suốt ngày chê chân em ngắn, anh bước một bước bằng em bước mấy bước mới đến nơi. Nhưng từ đó, lúc nào anh cũng học được cách đi chầm chậm, bình thản bước cùng em trên một con đường. Chân ngắn đứng thấp lè tè, bạn bè anh cười anh cũng mặc kệ, đi với em chưa bao giờ anh thấy xấu hổ, ngược lại anh thấy rất tự hào là đằng khác. Bởi vì mỗi khi cô nàng chân ngắn của anh cười có thể thổi bay tâm trạng u buồn xung quanh người khác. "Chân ngắn" biết quan tâm, biết sẻ chia, biết nhường chiếc áo khoác cho cụ già ngồi góc đường, biết chia kẹo cho em bé đánh giày mồ côi,... Có lẽ anh yêu "chân ngắn" vì tấm lòng nhân hậu, chỉ thế thôi anh cũng thấy mình cần sống tốt hơn.



Mỗi khi cô nàng chân ngắn của anh cười có thể thổi bay tâm trạng u buồn xung quanh người khác (Ảnh minh họa)

Anh yêu mỗi lần em ngước lên, đôi mắt tròn xoe lấp láy cố hét to để trêu anh: “Ở trên đấy có lạnh lắm không hả anh, hả, cái gì cơ, gió to quá em không nghe thấy?”. Anh yêu mỗi lần em khóc nhè rồi gục đầu vào ngực anh để cần anh che chở. Anh yêu mỗi lần em tự cố gắng làm mọi thứ một cách tốt nhất chứ không bao giờ để dở dang,…
Tình yêu với một cô nàng chân ngắn đến nhẹ nhàng, nhưng lưu lại rất lâu, rất lâu,… và anh nghĩ, anh đã dành cả trái tim mình cho cô ấy rồi.

Chúc các bạn doc truyen online vui vẻ
[Đọc Truyện Này...]


Em Đã Từng Yêu Anh Như Thế



Truyện ngắnEm Đã Từng Yêu Anh Như Thế


Em để anh đi không phải bởi vì cô ta yêu anh nhiều hơn mà bơi anh không hợp với “kiểu yêu” của em và .. Nhưng, ngoại trừ không đan được khăn tặng anh ..


Hôm kia
Anh đến tìm em trong một chiều đông. Lúc đó em đang đầu bù tóc rối viết cho kịp deadline cuối tháng. Anh ngập ngừng nói:
- Nguyên ơi, hay là mình… chia tay?
Trong bộ dạng anh rón rén, rúm ró khổ sở như câu học trò mắc lỗi sợ cô giáo phạt mà em thấy nản vô cùng. Chán nản vì cái cách anh lấm lét nhìn em lúc đó hơn là bàng hoàng sửngb sốt trước lời chia tay của anh.
Em hỏi anh một câu muôn thuở, mọi cô gái chắc đều hòi bạn trai mình trong hoàn cành đấy:
- Tại sao?
- Anh đạ gặp một người, cô ấy yêu anh. Và anh cũng yêu cô ấy.
- Vậy em không yêu anh và anh không yêu em?
- Không phải, nhưng kiểu yêu của em….
- Sao?
Đoạn hội thoại đến đấy là dừng lại, anh lặng thinh, quay mặt đi chỗ khác, tránh ánh nhìn của em. Em và anh, đều cư xử không như người khác. Anh nói lời chia tay như cầu xin em một ân huệ còn em phản ứng trước sự thỉnh cầu của anh bằng sự bình tĩnh một cách lạ thường, không tru tréo om sòm, không khóc lóc níu kéo, em chỉ hỏi, phần nhiều là bởi tò mò hơn ghen tuông. Nếu như anh lạnh lùng chia tay và em khóc lóc thì còn là một nhẽ…
- Hai người quen nhau bao lâu rồi?
- Hai tháng. Anh định nói với em từ trước rồi, nhưng anh chỉ muốn thêm thời gian để khẳng định đó không phải là tình 5 giây.
- Vậy sao anh không đợi thêm nữa đi?
Nếu đến tháng thứ 3 anh lại nhận ra đó chỉ là cơn say nắng bất chợt thì vui – Em mỉa mai châm biếm.
Thay vì trức tiếp trả lời câu hỏi của em, anh nói về chiếc khăn len cô ấy đan tặng. Một mối quan hê hai tháng và một chiếc khăn len , anh đã hạ quyết tâm chia tay em là vì thế. Em nghe tiếng mình nói, bình thản và mỏng tang như hơi thở:

- Cho em gặp cô ấy. Nếu đúng thực cô ấy yêu anh hơn em thì em sẽ để anh đi.
Hôm nay
Em chọn đúng cái quán mà em và anh vẫn thường ghé vào uống cà phê và nghe gfuitar acoustic cho cuộc gặp gỡ kì lạ giữa ba con người. Em chọn chỗ này bôủ nếu mọi chuyện có kết thúc, em muốn nó chấm dứt ở nơi nó bắt đầu. Nếu đến chỗ khác thì lai thêm một đại chỉ không được đến sau khi chia tay anh. Thành phố vốn đã bé nhỏ, nếu vậy chắc sẽ càng nhỏ bé hơn.
Em đến sớm, ngồi nghĩ ngợi được một lúc thì anh và cô ta đến. Tình địch của em mặc chiếc váy len màu trắng đeo một chiếc khăn giống hệt cái khăn len của anh. Chắc cô ta đã đan hai cái khăn làm đồ đôi cho hai người. Nhưng em chú ý đặc biết đến đôi giày cao gót màu đen tinh nghịch đang đi. Nó dễ phải cao đến 10 phân, vậy mà cô ta chỉ cao ngang đến tầm vai của anh thôi. Tình địch khá là bé nhỏ. Trong đầu em loáng thoáng viễn cảnh nếu có đánh ghen ngay tại quán thì ít nhất em cũng có thế túm được tóc trên định đầu cô ta một cách dễ dàng. Anh khá lúng túng và lo lắng. Anh sợ cái gì? Sợ em sẽ hất cả ly cà phê nóng vào người cô ta chắc?
Anh và tình địch tiến lại chỗ em đang ngồi. Anh chỉ tay vế phía em, nói, với cô ta:
- Giới thiệu với Hương đây là Nguyên, bạn thân nhất của anh.
… Và nói với em:
- Đây là Hương, bạn gái của anh.
Mỉa mai làm sao, chính em đã bảo anh nói như thể. Để cuộc gặp gỡ ngày hôm nay không có gì khác ngoài việc anh ra mắt người yêu với.. bạn gái thân thiết nhất của mình. Ngay từ lúc cô ta tươi cười chào em và ngồi xuống bên cạnh anh ở phía đối diện, em đã thầm ngủ phải quan sát tình địch của em thật tốt. Xem cô ta yêu anh được bằng mấy phần của em, xem anh yêu cô ta như thế nào. Có đáng để em rút lui hay không. Mà đúng ra, em phải có cái quyền được ghen tuông lồng lộn với kẻ đến sau. Nhưng em đã không làm vậy. Em cứ buồn cười mãi về hoàn cảnh kì lạ diễn ra từ hôm kia đến bây giờ. Và ngay tại thời điểm ấy, đó đúng là một tình huống có một không hai àm anh và em – hai người kì lạ tạo ra.
Dặn lòng quan sát thật kĩ, mà em không sao tập trung vào được cuộc nói chuyện đang bắt đầu diễn ra. Em nhìn mọi vật lờ đờ trôi qua trước mắt như một cuốn băng đen trắng quay chậm. Những âm thanh và hình ảnh như lệch nhau, không ăn khớp làm một. Sau một hồi vật lộn để tập trung mà không được, em mặc kệ, em để thân thể ngồi ngay ngắn dính chặt trên ghế còn cặp mắt và trí óc trôi lơ lửng. Anh cũng im lặng, nhát gừng, thỉnh thoảng ậm ừ được một hai tiếng. Chỉ có Hương – cô ta dường như không nhận ra không khí nặng nề đặc quánh đang bao phủ, vẫn liên tục luyên thuyên nói cười. Đôi mắt em cứ dính chặt lấy đôi giày cao gót của Hương dưới gầm bàn. Nó làm em nhớ ra mình đang đi một đôi giày thể thao lấm bùn đất.
Chính đôi thể thao này, em đã dùng để cxhạy theo anh trong sáng mưa rơii h6m nào. Anh định nói điều gì đó với em nhưng chỉ nhìn em và bỏ chạy. Vội vã, em xỏ vội đôi giày thể thaocáu bẩn, chạy thao anh, chúng ta cứ chơi trò đuổi bắt như vậy qua vài dãy phố. Chạy cho đến khi anh rã rời và dừng lại. Em chạy đến nắm chặt đôi tay lạnh cóng của anh. Không nói một lời. Có phải hôm đó anh định nói về chuyện ngày hôm qua không? Nếu đổi lại, là Hương, liệu cô ta có chạy được theo anh trên đôi giày cao gót đó?
Trí óc em lại bay đến những bọ phim, anh và em đã xem. Em nhớ bộ phim về người đàn ông định li dị vợ đ6ẻ chạy theo bồ nhí. Nhưng cuối cùng ông ta nhận ra rằng đó chỉ là những cảm xúc nhất thời. kết phim, hai người lại quay về với nhau. Có cái kết nào như thế cho anh và em sau 3 cốc cà phê đã dần lạnh ngắt?
Và trí óc em, bay đến, câu nói hôm kia của anh, “kiểu yêu” của em …? Nó như thế nào? Rõ ràng à em đã không yêu anh như cái cách cô ta yêu anh. Đan khăn đôi. Em không khéo tay cũng chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn làm mấy cai đó. Nhưng em, đã nghe nhạc Paul Gilbert, Steve Morse, Metallica, Scorpions… vì anh, dù em không thích Rock. Cô ta đan khăn cho anh và nói “yêu anh mãi mãi”, còn em có thể chạy đuổi theo anh hàng kí lô mét và nghe Rock, vì anh.
Bằng một cách nào đó. sự tập trung trở lại với em, màn hình đen trắng trước mặt em bỗng nhiên có thêm nhiều màu sắc, hình ảnh, âm thanh ăn khớp nhịp nhàng. Hình như câu chuyện cũng đã đến hồi kết thúc. Cô ấy vui vẻ nắm tay anh đứng lên trước mặt em. Đầu em đau nhói nhưng trái tim tỉnh táo. Em chợt trở nên sinh động lạ lùng. Nắm chặt tay anh và tay cô ta, em khen hai người đẹp đôi, chúc anh và cô ta hạnh phúc. Anh đờ đẫn, t6e dại, hoảng sợ tránh cái nhìn của em. Còn cô ta thì ríu rít nói cười cảm ơn.
Anh, cô ta và em đi về hai phía khác nhau. Em cẩn thận ngoảnh lại để chắc chắn anh – Cô ta đã thực sự ở lại sau lưng mình.
Hôm nay
Em vẫn nghĩ đây là một chuyện quá sức kì quặc và lạ thường. Vì sao em không thể cư xử hay có chút ít mảy may cảm xúc như những người con gái bình thường khác. Em đoán chính điều đó đã làm anh hoang mang và hoảng sợ. Anh trông chờ ít nhất một phản ứng ghen tuông, khóc lóc từ em. Còn em thì chỉ đơn giản cho mọi thứ lờ lờ trôi qua không ý kiến. Cứ như đó là chuyện của người khác. Đơn giản, chỉ bởi vì em đã hiểu. Em để anh đi không phải bởi vì cô ta yêu anh nhiều hơn mà bơi anh không hợp với “kiểu yêu” của em và …..
Nhưng …. ngoại trừ không đan được khăn tặng anh thì về cơ bản là em đã từng yêu anh, như thế, theo kiểu của riêng em.

Chúc các bạn đọc truyện online vui vẻ
[Đọc Truyện Này...]


Đã quá muộn màng rồi em



Truyện ngắnĐã quá muộn màng rồi em

Anh lặng người và thấy lòng đắng nghẹn… nhưng có lẽ, tất cả đã quá muộn.

Anh nói lời chia tay rồi lẳng lặng đứng cách xa cô trong bến xe bus vắng lạnh sau một chiều mưa. Xe xuất bến, anh cũng chọn một góc ngồi rất xa cô. Cô nhìn anh từ phía sau, lặng lẽ khóc… nước mắt chực trào ra khiến bờ mi cô không dám hé. Cô nhắn tin cho anh vỏn vẹn ba chữ “em đồng ý”.Cô cố tỏ ra mình bản lĩnh dù tận sâu đáy lòng quặn thắt nỗi đau. Những ngày này, cô sống trong lo lắng, u hoài, sợ hãi để rồi nhiều lúc tỏ vẻ bất cần với anh. Và vô tình điều đó khiến anh nghĩ rằng cô không còn yêu anh nữa. Chiều nay, anh chọn con đường xa nhất ra bến xe để có thời gian nói với cô lời chia tay.

Cô đồng ý để anh rời xa cô vì cô biết như thế tốt hơn cho anh và tốt hơn cho cô. Có lẽ, cuộc đời cô đã quá nhiều nước mắt, cô không muốn khóc trên vai anh thêm một lần nào nữa. 22 tuổi, cô không nhớ mình đã khóc bao nhiêu đêm. Quá khứ đối với cô nhiều nỗi đau và bây giờ cô cũng đau không kém. Hôm nay, khi cô biết mình mang trong mình giọt máu của anh cũng là ngày anh nói lời chia tay với cô. Anh quá trẻ con đến nỗi không nhận ra được cô đang rất buồn, cô đang lo lắng, đang suy nghĩ rất nhiều về một điều gì đó. Anh chỉ đơn giản để biết trách móc cô sao không quan tâm, sao không nói nhớ anh như ngày đầu… Cô cũng không muốn trách anh vì cô biết cô là mối tình đầu của anh, anh chưa từng trải, chưa từng yêu.
Những ngày sau đó, cô có gặp anh hai lần. Nhìn vào mắt anh, cô biết anh yêu cô rất nhiều và cô cũng thế. Có lúc, cô không giấu nổi nỗi niềm, gục mặt trên bàn rồi bật khóc. Anh chở cô về, bàn tay anh nắm chặt tay cô nhưng cô cố tỏ ra vô cảm. Tối đến, anh nói với cô anh muốn trở về những ngày trước đó. Nhưng cô không thể… Và rồi, anh trả cô về với những ngày chưa quen anh với một lời cảm ơn tất cả những gì cô đã dành cho anh. Cô khóc, những giọt nước mắt lăn dài, mặn chát và xót xa.
Cô lẳng lặng giải quyết mọi việc một mình và cũng lẳng lặng chịu đựng nỗi đau mà có lẽ là cái giá cô phải trả cho cuộc đời. Cô đã không đủ can đảm để giữ lại đứa trẻ dù biết nó vô tội. Quá khứ cô cũng đã từng sai lầm. Cô đau lòng nhưng không thể có một chọn lựa nào khác. Anh từng nói nếu chuyện đó xảy ra, anh sẽ không cho cô từ bỏ nó, sẽ cố gắng như bao đôi bạn trẻ vẫn làm được. Nhưng cô không suy nghĩ giống anh, cô còn gia đình, còn những kì vọng in hằn trên mái tóc bạc pha sương, trên gương mặt già nua khắc khổ của mẹ cha, còn rất nhiều dự định cô chưa thực hiện… Cô không đủ can đảm… Cô nguyện cầu bao đêm xin anh một lời tha thứ, xin cả chúa trời.
Cô cố gắng xem anh như một người bạn, nhưng anh đã không giúp cô điều đó. Anh lạnh nhạt, cố tìm mọi cách rời xa, cố tìm mọi cách xóa đi kí ức về cô mà không biết cô đang rất đau.
Đã quá muộn màng rồi em

Ba năm sau, sau một thời gian rất dài không vào facebook, không online yahoo, cô gặp lại anh trong quán café ấy, cái quán café một thời anh và cô vẫn thường ghé vào cuối tuần. Lần cuối cùng đi cùng anh đến đó là tối thứ 6. Ba năm qua, cô vẫn giữ thói quen đến quán café ấy vào tối thứ 6 hàng tuần. Cô nghe không biết bao nhiêu bản nhạc, có những bản tình ca anh đã từng hát tặng cô. Chiếc bàn ấy, cô ngồi một mình, nhưng lần nào cũng gọi hai tách café đen. Cô không biết anh có hay đến đây không, nhưng từ ngày xa anh, hôm nay là ngày đầu tiên cô gặp lại anh. Anh trông chững chạc, “man” hơn, đẹp trai hơn thì phải, và bên anh có một người con gái, trông hai người rất hạnh phúc. Cô nhận ra anh từ khi anh bước chân vào, nhưng anh chỉ nhận ra cô khi vô tình quay lại góc quán. Anh dắt cô bạn gái đến ngồi cùng cô. Cô mỉm cười chào anh như một phép lịch sự. Anh vui vẻ bình thường và giới thiệu cô bạn đi cùng là người yêu. Cô ngồi lại cùng anh một chút, hỏi han xã giao vài câu rồi xin phép ra về. Không biết, anh đã đủ trưởng thành và tinh tế để nhận ra nỗi buồn giăng kín trong mắt cô, trong nụ cười có vị mặn đắng trên bờ môi?
Cô chạy xe một mình trên con đường quen thuộc mà nước mắt cứ rơi, nhạt nhòa. Sau buổi tối ấy, anh có hẹn cô café và ăn tối với người yêu anh hai lần nhưng cô từ chối. Cô không muốn gặp vì không muốn làm mình đau thêm nữa.
Ba tháng sau lần gặp lại, anh gửi cô tấm thiệp hồng in tên anh và người con gái ấy. Cô mỉm cười rồi thấy lòng quặn thắt. Dường như cô đang cảm thấy mất đi một cái gì đó rất thiêng liêng, cái cảm giác như đợi chờ một điều gì đã rất lâu mà cuối cùng mới biết mình chờ vô ích!
Anh mời cô và chồng cô đến dự tiệc cưới của anh. Chả phải là bữa gặp anh ở quán café, cô gật đầu khi anh hỏi “em có gia đình rồi chứ?”. Cô còn nói thêm, “một chồng, hai con rồi anh ạ”.
Ngày cưới anh, cô đến dự một mình. Lặng nhìn anh từ ngoài sảnh cưới, cô mỉm cười chúc phúc cho anh một cách chân thành, và cũng không tránh khỏi những khoảnh khắc mơ mình đang đứng cạnh anh. Cô rót ly rượu hồng uống cùng anh rồi xin phép đi ngay sau khi cạn chén rượu.
Một năm sau ngày cưới, anh giờ đã là bố của một cậu con trai kháu khỉnh. Anh có một gia đình hạnh phúc, một người vợ yêu chồng thương con. Cô không biết anh có từng nghĩ về cô thêm một lần nào nữa không?
Mùng 2 tết, anh một mình bế đứa con trai đi chùa cầu an khi vợ anh về nhà ngoại. Bước vào ngôi chùa lớn, trong anh muốn cầu nguyện thật nhiều cho gia đình mình, cho vợ, cho con anh. Anh đốt nén nhang, chưa kịp thắp, bất chợt nhận ra một bóng dáng quen thuộc. Anh giật mình nhìn theo và bủn rủn cả người khi nhận ra cô trong bộ đồ của nữ tu. Anh gọi tên cô, cô quay lại chắp tay nhìn anh không một chút cảm xúc, như người xa lạ rồi bước đi.
Anh tìm về nơi cô từng sống, tìm cách liên lạc với mọi người thân thích với cô. Em gái cô cho anh biết, ngày đó, chị yêu một người, nhưng vì không có lựa chọn nào khác, chị đã bỏ đi đứa trẻ chưa hình hài để rồi vĩnh viễn mất đi cơ hội là mẹ. Từ đó, chị sống một mình, bao nhiêu người tìm đến với chị, chị đều chối từ. Hình như chị đang đợi chờ một điều gì đó. Cách đây một năm, nghe tin người đó cưới vợ, chị nói rằng chị đã toại nguyện vì người chị yêu đã tìm được hạnh phúc thực sự. Và chị gửi những ngày tháng còn lại nơi cửa phật để trả những lỗi lầm cho quá khứ của mình. Chị nói chị đã sai, sai quá nhiều…
Anh lặng người và thấy lòng đắng nghẹn… nhưng có lẽ, tất cả đã quá muộn

Chúc các bạn đọc truyện online vui vẻ
[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay| Theme by GaPro- Thiết Kế Bởi Ninh Tuệ
Lên Trên